Nhậm Tiêu Dao ngước mắt nhìn lên. Đó là một con yêu cầm khổng lồ dài hơn hai mươi trượng, thân hình che khuất cả bầu trời, hung uy tỏa ra khiến người ta kinh hãi tột độ. Ngọn lửa đỏ đen đan xen trên người nó mang đến cho hắn cảm giác nguy hiểm chí mạng.
“Đứng trước mặt Bổn tọa mà còn muốn chạy sao!”
“Tu tiên giả nhân loại, gan ngươi cũng lớn lắm!”
“Muốn thoát khỏi chốn lao tù này ư? Đúng là si tâm vọng tưởng!”




